[Học tiếng Nhật] – Truyền thuyết về “Hoa anh đào”

[Học tiếng Nhật] – Truyền thuyết về “Hoa anh đào”

  • Biểu tượng Nhật Bản
  • Tên tiếng Nhật : Sakura
  • Tên tiếng Anh : Cherry blossom

Sakura là quốc hoa của Nhật bản. Đặc điểm của nó là rơi trong khi còn đương độ tươi thắm. Hoa anh đào tượng trưng cho tinh thần võ sĩ đạo – samurai – biết chết một cách cao đẹp.

Nhật Bản có câu : “A flower is a cherry blossom, a person is a Samurai” (Nếu là hoa, xin làm hoa anh đào. Nếu là người, xin làm một võ sĩ đạo) . Điều đó có nghĩa là, khi một võ sĩ đạo đối mặt với hiểm nguy, anh ta không run sợ trước cái chết, bởi vì, giống như hoa anh đào, anh ta sẽ tự đâm mình và gục xuống ngay lập tức, không ngần ngại.

Đối với người Nhật Bản, hoa anh đào không chỉ tượng trưng cho vẻ đẹp thanh cao mà còn là nỗi buồn về sự ngắn ngủi, phù dung và tính khiêm nhường, nhẫn nhịn. Cây hoa anh đào đem tặng được xem như biểu tượng hòa bình của nước Nhật với các nước khác trên thế giới. Hoa anh đào mọc ở Triều Tiên và Mĩ không có mùi hương. Trong khi đó, ở Nhật Bản, người ta ngợi ca hương thơm của hoa anh đào trong những vần thơ. Trong ngôn ngữ Nhật, nhất là trong thơ ca, chữ ”hana” (hoa) và ”sakura” hầu như đồng nghĩa.

Hoa anh đào nở báo hiệu mùa xuân đến. Suốt tuần lễ thứ hai của tháng Tư, lễ hội hoa anh đào được tổ chức khắp nơi đón mùa xuân mới và mọi người tụ tập trong các buổi tiệc ngắm hoa ”ohanami” (flower viewing) parties.

Dưới những tán cây anh đào trùng điệp muôn ngàn bông hoa hồng nhạt, người ta uống rượu sakê và ca múa, liên hoan thật vui vẻ.

Sau 51 tuần bị lãng quên trong năm, cây hoa anh đào lại được người ta nhớ đến. Loài cây giản dị có độ cao trung bình với lớp vỏ và lá cây mộc mạc này không có cái vẻ hùng vĩ của cây thông, vẻ rực rỡ của cây mận và vẻ duyên dáng của cây liễu, song hoa anh đào nở rộ trong một tuần của mùa xuân lại phù hợp với tính đa cảm của người Nhật tới mức hoa anh đào đã trở thành đồng nghĩa với thế giới của loài hoa (Hana).

Cùng họ thực vật với hoa Hồng, những bông hoa Sakura nhỏ nhắn không hương vị trở nên mờ nhạt trước những bông hoa rực rỡ đầy hương sắc có họ hàng xa của mình. Sakura là hoa của các nhà thơ, chứ không phải hoa của họa sĩ. Nếu bị tách ra trên giá vẽ của các họa sĩ, nó cần tới sự phân biệt rõ ràng của hoa Mẫu Đơn, hoa Trà hay hoa Cúc. Còn trong những vần thơ ngắn, người ta không ngớt lời ngợi ca hoa anh đào khiến nó trở nên một phần quan trọng trong tinh thần người Nhật Bản.

Những cánh hoa màu hồng nhạt của một cây hoa anh đào đơn độc là một bài học về sự cô đơn, giống như một người Nhật Bản đơn độc vậy. Nhưng nếu đứng trong cả một rừng hoa nở rộ, giống như những người Nhật Bản đoàn kết lại với nhau, thì nó sẽ trở nên tràn đầy sức sống và bao trùm cả cảnh quan. Thực ra, một cây với muôn ngàn bông hoa của nó đã là một cảnh đẹp rồi, song, tầng tầng lớp lớp cây nọ nối cây kia trên bờ hào, bờ sông, trên những con đê, bãi cỏ thì quả là một bức tranh tuyệt tác. Người Nhật Bản quên mình đi trước vẻ đẹp tập thể của hoa anh đào. Và khi cùng quần tụ dưới bóng hoa, họ quên đi những gì là của riêng mình. Họ uống rượu, hát và nhảy múa. Họ hét toáng lên, tranh luận với nhau ầm ĩ và cười nắc nẻ. Theo tinh thần của mùa hoa anh đào, mỗi năm một lần, người Nhật Bản dành trọn vẹn mình cho một cuộc vui chơi thoải mái, thổ lộ hết mình như một ánh sao băng lóe sáng vậy.

Tuy nhiên, ẩn dưới cái đẹp của mùa hoa là những vần thơ bất hủ mà thiếu nó, Sakura không thể chiếm lĩnh được trái tim của người Nhật Bản đến như vậy được. Ngay khi đạt đến độ nở đẹp nhất của mình, những bông hoa Sakura bắt đầu rụng xuống theo những cơn gió xuân bất chợt và trải xuống theo những giọt mưa xuân. Hoa anh đào rụng một cách khoan dung, buồn bã và hùng hồn. Khoan dung vì chỉ sau vài ngày rộ nở, bông hoa bắt đầu tàn héo. Buồn vì những cánh hoa rụng xuống, theo truyền thống, vẫn nhắc người ta nhớ tới những cuộc đời ngắn ngủi. Hùng hồn vì bông hoa có cuộc đời ngắn ngủi này đã khẳng định một nét thẩm mĩ rất tự hào của người Nhật Bản, rằng những gì đẹp trong thiên nhiên cũng như trong cuộc đời thường hiếm khi tồn tại lâu, rằng chính sự tàn phai sớm cũng là một nét đẹp, và rằng nỗi luyến tiếc về những cuộc đời đã tắt lụi đúng ở đỉnh cao rực rỡ

Truyền thuyết về hoa anh đào

Ngày xưa ở xứ phù tang chưa có hoa anh đào như bây giờ, tại một ngôi làng xinh xinh ven núi phú sĩ ,có một chàng trai khôi ngô tuấn tú dũng cảm khác thường. Năm chàng mới tròn một tuổi, có một đạo sĩ phiêu bạt ghé qua nhà ,nhìn cậu bé, mỉm cười đặt vào tay người cha thanh sắt đen bóng rồi lặng lẽ ra đi. Lúc đấy đang mùa đông, tuyết rơi trắng xóa, vị đạo sĩ đi khuất trong mưa tuyết rồi mà người cha vẫn thẫn thờ nhìn trông theo .Đặt thanh kiếm vào tay người vợ trẻ ,ông nói như thì thầm :”Hãy cất kỹ và giao thanh sắt này lại cho con trai chúng ta khi nó tròn 14 tuổi, số phận đã an bài nó trở thành một kiếm sĩ lừng danh”

Cha cậu bé qua đời, người vợ trẻ ở vậy nuôi con, thanh sắt đen bóng được trao lại cho chàng trai năm cậu tròn 14 tuổi .Cậu sung sướng vuốt ve kỷ vật huyền bí nặng nề ấy, một sức mạnh kỳ lạ , một khát khao khó hiểu tràn ngập vào cơ thể tươi non dũng mãnh của cậu. Người mẹ chưa kịp nói gì thì cậu đã run rẫy thốt lên trong cảm xúc nghẹn ngào:”Ta phải trở thành một kiếm sĩ nổi tiếng nhất đất nước này”.

Chàng trai đến rạp đầu xin thụ giáo một võ sĩ đạo lừng danh. Vị samurai ngắm nhìn chàng trai từ đầu đến chân ,trầm ngâm suy tư bất động hàng giờ liền. Cuối cùng ông thở dài lẩm bẩm một mình “oan nghiệt” và chấp thuận.

Thời gian thấm thoát thoi đưa ,tuổi 18 thanh xuân tràn trề sức sống đến với người kiếm sĩ ,tay kiếm của chàng khiến những samurai kiêu hùng nhất cũng phải e dè. Nhưng còn thanh sắt ? Chàng đã tự mình rèn nó thành thanh kiếm sáng ngời đầy uy lực ,nhưng chưa được ,một thanh kiếm báu thực sự phải được tắm mình trong máu ngay trong ngày khai trận .Biết nhúng lưỡi thép uy lực này vào máu ai khi chàng chưa hề có kẻ thù ,khi chàng chưa hề đối mặt với kẻ cướp ,khi chàng chưa tìm được bất cứ lý do gì để quyết đấu một phen ? Lúc này người mẹ và người thầy của chàng đã khuất núi, cô gái duy nhất của vị võ sư lừng danh năm xưa là người thân yêu còn lại duy nhất của chàng, mỗi ngày khi nắng đã tàn lụi trên núi Phú Sĩ , đêm đã tràn ngập trên xóm núi, cô gái lại buồn bã nhìn chàng ngồi bất động, trầm tư bên bếp lửa .Chàng không còn cười nữa , mắt chàng lạnh như tuyết ,chàng ôm thanh kiếm mà ước mơ ngày nó được tắm mình trong máu để trở thành bảo kiếm vô địch thiên hạ .

– Anh thân yêu !có phải chăng đối với anh thanh kiếm này là tất cả ? nếu nó không được tắm mình trong máu để ngập trong khí thiêng thì anh sẽ mãi mãi buồn đau?

Nhìn vào bếp lửa ,chàng trai vuốt ve thanh kiếm trong lòng và nói chậm rãi rất quả quyết

– Chỉ buốn đau thôi ư? Không đâu! đối với anh, thanh kiếm là sự nghiệp ,là cuộc sống,là tất cả…..Làm sao anh có thể coi mình là một võ sĩ đạo chân chính khi thanh kiếm của anh chưa từng no say trong máu? Trời ơi! Anh chết mất! Sao thời buổi này yên bình đến thế ? Sao không có kẻ cướp nào thúc giục anh xuống kiếm, không có kẻ cuồng ngông nào thách đấu với anh?

Cô gái mỉm cười đau đớn, cô chỉ hỏi để khẳng định quyết tâm của mình thôi

– Anh thân yêu! Cho em được cầm lấy thanh kiếm của chàng một chút không ?

Cầm thanh kiếm đen bóng ,sắc lạnh cô gái nhìn chàng bằng ánh mắt buồn thăm thẳm rồi đột ngột đâm thẳng vào tim .Máu trào ra ướt đẫm tấm thân mảnh dẻ của nàng, nhuộm hồng chiếc áo kimono trắng nõn, trinh bạch .Chàng trai hốt hoảng rú lên kinh hoàng ,vươn tay rút phăng thanh kiếm khỏi lồng ngực cô gái .Dưới ánh lửa bập bùng ,thanh kiếm ngời sắc xanh rực rỡ ,hào quang loé lên lộng lẫy lạ thường, nó đã được no mình trong máu!

Nhưng từ đó ,chàng trai hoàn toàn cô độc, không samurai nào thèm kết bạn với anh. Họ nhìn sang chỗ khác khi đối mặt trên con đường hẹp, họ rời khỏi quán trà khi anh bước vào, họ từ chối khi anh thách đấu …Cho đến một hôm ,một buổi chiều mùa đông ,khi những bông tuyết đầu mùa vừa rơi, chàng trai ôm thanh kiếm đến bên mộ cô gái. Chàng thì thầm :”Tha lỗi cho anh .anh đã hiểu ra rồi…” chàng bình thản cắm sâu mũi kiếm vào bụng rạch một đường mạnh mẽ và rút kiếm ra phủ gục bên cạnh mộ .Thanh bảo kiếm cắm sâu vào mộ đất….tuyết không ngừng rơi….đến sáng ,tuyết đã ôm trọn chàng trai và ngôi mộ vào vòng tay của mình, chỉ còn lại một cây hoa lạ ,mơn mởn vươn lên tươi cười, hồng thắm .Không ai biết hoa hoá thân từ thanh kiếm ấy, người ta đặt tên hoa là Anh đào. Hoa anh đào có nhiều loại mọc được ở nhiều nơi, nhưng không nơi đâu đẹp bằng hoa đươc ươm mầm và trổ bông ở vùng núi Phú Sĩ.

Theo : yukicenter

7461 Lượt xem